Monday, March 2, 2009

Có lần

(Sunday, February 01, 2009 _ kham thai tuan 20, me nghe tin con bi CDH)

Một TIN DỮ ập đến.
Thật tệ là phải cố gắng sống theo thời gian cùng với NỖI ĐAU, từng ngày từng ngày thật nặng nề với cõi lòng tan nát hoàn toàn. Không còn chi để thích thú, để đam mê, không gì đủ sức vực tinh thần trỗi dậy, ngoại trừ NIỀM HY VỌNG và NIỀM TIN. Chính NIỀM HY VỌNG xoa dịu đau đớn gần như là 90%. Còn lại phụ thuộc vào một ngày SỰ THẬT sẽ đến, hoặc sẽ phá tan hết những gì NIỀM HY VỌNG đã làm được, hoặc sẽ góp 10% còn lại cùng với NIỀM TIN và HY VỌNG để trở thành NIỀM VUI.

Chỉ cần một lần như thế, nó nhận ra
Rằng có những điều rất đỗi BÌNH THƯỜNG trong cuộc sống cho vài ngàn người lại trở nên KHÁT KHAO mãnh liệt cho vài người.
Rằng chính mình là một điều QUÝ GIÁ của bậc sinh thành.
Rằng sự sống vốn mong manh, nay lại càng mong manh hơn đối với một MẦM SỐNG.

Cần lắm NIỀM HY VỌNG, sự MAY MẮN và một PHÉP MẦU.

No comments:

Post a Comment