Saturday, January 2, 2010

100 ngày

Hôm nay là 100 ngày sau khi con mất. Ba mẹ trở về Việt Nam từ tuần trước, Ba muốn chính tay đem tro cốt con về. Gặp người thân, bạn bè hỏi thăm, lòng Ba mẹ lại trào dâng nỗi nhớ con. Ba mẹ nhận được những câu an ủi, và cả những câu hỏi tại sao Ba mẹ không chịu bỏ con đi khi vừa mới phát hiện ra con mang căn bệnh CDH từ tuần thai 20, rồi lại sinh ra con, nhìn con thấy tội như vậy. Có thể nói ngắn gọn là Ba mẹ không có quyền làm như thế, Ba mẹ không có quyền trên sự sống của con, chỉ biết một việc duy nhất là trân trọng và quý giá sự sống của con vô ngần.
Ba mẹ cũng đã có những giây phút bối rối, những giây phút lo sợ, như tất cả những cha mẹ khác trên đời. Nhưng rồi Ba mẹ càng vững tâm hơn bởi dựa dẫm vào Chúa, và Chúa đã gửi cho Ba mẹ một câu chuyện về bảo vệ sự sống. Câu chuyện giả sử rằng, Ba mẹ sinh ra một người con khỏe mạnh bình thường, rồi đến lúc nào đó, con yêu của Ba mẹ gặp tai nạn, khiến con phải nằm một chỗ. Vậy thì lúc đó, Ba mẹ có thể nào quyết định lấy đi sự sống của con? Có lẽ xảy ra chuyện đó, tất cả các Cha mẹ trên thế gian này đều rất buồn khi con bị tai nạn đến như vậy. Nhưng cũng có lẽ lúc đó, không Cha mẹ nào lại có thể quyết định giết con chỉ vì lý do rằng con mình không được khỏe mạnh như bao người khác. Đến đây, bạn bè người thân nào quan tâm đến gia đình mình có câu hỏi như thế chắc đã hiểu vì sao Ba mẹ không thể làm như thế.
Con yêu ơi, Ba mẹ hiểu rằng Chúa đã không nhận lời cầu xin của Ba mẹ cho con được sống khỏe mạnh, bởi vì Chúa đã có một kế hoạch khác tốt hơn cho Ba mẹ.
Nguyện xin Thiên Chúa luôn nâng đỡ gia đình mình, cho Ba mẹ vững vàng hơn, được vui sống trong Tình Yêu của Người.

1 comment:

  1. mỗi người có 1 niềm tin riêng, hôm ở đám cưới bé J, P có nói gì lỡ lời, cho P xin lỗi anh Tuấn nha. Nếu đặt P vào câu chuyện này, P sẽ bối rối vô cùng... Giờ này Anh và anh Tuấn ra sao rồi ?

    ReplyDelete